sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa
Đã nhiều lần dư luận được chứng kiến Hương Trần phản ứng quyết liệt để bảo vệ tổ ấm của mình khi đang phải đối diện với sóng gió. Trong cuộc hôn nhân ngắn ngủi, vợ Việt Anh nhiều lần bày tỏ tâm trạng buồn bã lên trang cá nhân. Điều đó khiến tin đồn gia đình anh rạn nứt nhiều lần gây xôn xao.
Sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa (FULL) - Hề Nhạc. 57 parts Complete . 57 parts. Complete. 离婚后,继续暧昧 Thể loại: ngôn tình, hiện đại. Bản gốc: 56 chương + 1 ngoại truyện (đã hoàn).
Sau Khi Ly Hôn Em Vẫn Còn Mặc Áo Khoác Của Anh Bất Vấn Tam Cửu "Thôi được rồi đừng nũng nịu nữa, anh ngủ đi." Phương Thiệu Nhất và Nguyên Dã đều không phải người thích xuất hiện trong tin t
2.1 Căn cứ thuận tình ly hôn. Điều 55 Luật Hôn nhân và gia đình quy định về các điều kiện để ly hôn thuận tình cụ thể như sau: Hai vợ chồng thực sự tự nguyện ly hôn. Đã thỏa thuận được về vấn đề con chung và tài sản chung. Việc thỏa thuận này phải bảo đảm
Thạch dưa hấu ngon miệng đẹp mắt. Thạch dưa hấu nhỏ xíu. 10 quả chanh; 1 gói bột gelalin jello vị dưa hấu. 240ml nước; 240ml rượu vodka. Cách làm: Đầu tiên bạn hãy vắt hết nước chanh cất đi, rồi sau đó bạn hãy lột những múi bên trong ra, thu được vỏ chanh rỗng.
Các chiêu trò dịch vụ đòi nợ thuê kiểu "xã hội đen" thường làm. Cấp độ 1: Nhẹ nhàng "nã" điện thoại đòi nợ. Cấp độ 2: "Ăn vạ" ngược (đòi nợ thuê). Cấp độ 3: làm cho 'con nợ" thấy xấu hổ. Cấp độ 4: "Quăng" xích khóa xe. Cấp độ 5: Dằn mặt
acemrebgu1984. Khương Hiểu Nhiên xách hành lý về nhà, mẹ kinh ngạc nhìn cô.“Mẹ, con ly hôn rồi.” Cô bình tĩnh nói, “Về sau con sẽ nói với mẹ trước.”.Mẹ Khương đang ngồi trên ghế sô pha, đột ngột đứng lên, nhìn chằm chằm cô, môi giật giật, nhưng đến cuối cùng vẫn không nói điều gì. Cô bước đến đem hành lý vào phòng, mở vali, lấy quần áo treo vào Hiểu Nhiên thấy mẹ không nói một lời, trong lòng bất an đứng lên. Vẫn tưởng mẹ muốn cô giải thích nhưng lại không nói Khương dọn dẹp đồ đạc, bước đến phòng của cô, “Hiểu Nhiên, buổi tối ngủ một giấc thật tốt, có chuyện gì ngày mai nói sau.”.Nửa đêm lăn qua lộn lại, cô vẫn không thể nào ngủ yên. Vì thế ngồi dậy khoác thêm áo, ra khỏi phòng. Phòng khách đèn vẫn đứng ở một góc phòng khách nói nhỏ, “Bồ Tát phù hộ, phù hộ Hiểu Nhiên sau khi ly hôn có thể mau chóng tìm được người tốt, không giống con đơn độc một mình, về già vẫn không có ai.”.Mẹ, thì ra mẹ rất cô đơn. Có phải mẹ thấy hối hận vì quyết định giận giữ ban đầu của mình không? Khi cô hai tuổi, mẹ phát hiện ba có một mối tình với một công nhân nhà máy, còn mẹ cho đến khi rời khỏi ba, vẫn một mình đơn lặng lẽ đi đến bên cạnh mẹ, hai tay siết chặt với nhau, nhẹ giọng nói, “Bồ Tát phù hộ, phù hộ mẹ con, mẹ có thể gặp được người hiểu mình, làm bạn đời. Phù hộ con cũng có cuộc sống tốt đẹp, không để mẹ phải quan tâm lo lắng.”.“Mẹ đã có tuổi rồi, không có ý định tìm bạn đời. Chỉ hy vọng con được sống tốt. Nói cho mẹ biết, vì sao lại ly hôn?”“Mẹ, con và anh ấy không hợp.” Khương Hiểu Nhiên cười khổ, “Con xin lỗi, mẹ, con lúc trước đã không nói, làm cho mẹ phải lo lắng.”.Mẹ Khương thở dài thật mạnh, “Sống làm sao so được với lúc yêu đương, anh anh em em như môi răng gắn bó với nhau, hơn nữa hai đứa đã là người lớn rồi . Hiểu Nhiên, con định sau này sống thế nào?”.“Mẹ, mẹ yên tâm, con nhất định sẽ sống thật tốt.”“Đường ở dưới chân con, người khác sẽ không có cách nào thay con đi. Mẹ chỉ nhắc nhở con, lựa chọn rồi, đừng hối hận. Trên đời này thuốc nào cũng có, chỉ không có loại thuốc hối hận.”Khương Hiểu Nhiên giọng điệu kiên quyết, “Mẹ, con nhất định sẽ không hối hận.”.Ai cũng có thể đoán được, lời của cô nói quá sớm. Ba ngày sau, cô đã hối hận ngay.*Ngày đó, cô ở công ty ăn xong cơm trưa, lại thấy không thoải mái nên chạy vào toilet nôn hết ra, đồng nghiệp Triệu Lâm ở bên cạnh nói, “Hiểu Nhiên, cậu không phải mang thai đấy chứ?”.Lúc đó cô giật mình, cầm giấy ăn trong tay, đặt ở trên miệng quên không lau. Trong đầu nghĩ nhanh đến kỳ của tháng trước của cô, hình như đã quá một tuần. Cô cố gắng ngẫm lại, hơn một tháng trước, Tiếu Dương trước khi đi công tác, mỗi đêm đều làm cái gì. Lúc ấy là thời kì an toàn, vốn không có áp dụng biện pháp phòng hộ. Sao chuyện lại thành ra như vậy?“Bị tớ nói trúng rồi hả?”“Nào có, có thể dạ dày không tốt thôi.” Cô theo bản năng phủ khi tan làm, cô chạy nhanh đến cửa hàng thuốc mua que thử thai. Về nhà, bước ngay vào phòng vệ sinh. Sau khi đi ra, vẻ mặt mờ mịt. Quả thật là hai vạch, cô thật sự đã mang kết hôn, cô mới hai mươi hai, Tiếu Dương hai mươi ba, hai người không muốn có con quá sớm. Sau một năm kết hôn, mẹ chồng đã từng nói bóng gió ý kiến của mình, đại ý là hai ba mẹ chỉ có một người con là Tiếu Dương , bây giờ anh đã kết hôn, trong nhà có chút lạnh lẽo. Mấy người bạn bè, con cái sau khi kết hôn được nửa năm, đã hạ sinh quý tử, thật khiến người khác hâm Hiểu Nhiên lúc ấy im lặng không nói, cũng không phụ họa thêm. Lúc đó, cô và Tiếu Dương đã mâu thuẫn không ngừng, nào có tâm tình muốn có đấy, Tiếu Dương thật ra cũng từng đề cập qua với cô, nói có đứa con mới giống gia đình, đương nhiên muốn hay không vẫn là từ cô quyết đương nhiên không đồng ý. Thật nực cười, dựa vào đứa con để gắn bó tình cảm gia đình, cô không phải rơi xuống thảm hại như điều, bây giờ cô biết mình mang thai, chỉ trong nháy mắt, người đầu tiên cô muốn nói chính là Tiếu ở trong phòng, tay cô không tự chủ bấm lên điện thoại một dãy số quen thuộc, khi ấn tiếp đến nút gọi, ngón tay đột nhiên dừng lại. Làm gì vậy? Anh đã không có trách nhiệm và nghĩa vụ đối với bất kể chuyện gì của cô. Cô dựa vào cái gì nghĩ anh sẽ thay cô quyết định, cô làm gì có quyền quấy rầy đây, bọn họ chỉ như hai người xa lạ mà chút sức lực ngã lên giường, di động cũng ném sang một bên. Nghĩ mình đã đủ kiên cường, nhưng khi gặp khó khăn, cô cũng chỉ là phụ nữ yếu ớt mà thôi. Cô tùy tay nhấn một dãy số khác, gọi điện cho người bạn cũ của mình Lưu Sảng.“Alo, Hiểu Nhiên, hôm sao lại rảnh rỗi gọi điện cho tớ?”“Tớ mang thai rồi.” Cô nhỏ giọng nói.“Cậu sắp làm mẹ? Chuyện vui, chuyện vui.”“Vui cái đầu cậu, tớ đã ly hôn.” Hiểu Nhiên cười khổ.“Cậu thật không biết quý trọng, giờ đã ly hôn với Tiếu Dương, sau này chẳng lẽ cậu phải làm bà mẹ độc thân sao?” Lưu Sảng nói lý, hàm chứa nhiều trách móc.“Bà mẹ độc thân…” Cô thì thào tự nói. Ý nghĩ đột nhiên léo lên, đúng vậy, vì sao cô không tự sinh đứa nhỏ?.Nghĩ không lâu về sau, có một đứa trẻ thịt mềm mềm nhũn nhũn, lòng của cô chợt thấy mềm mại như bông, đáy mắt tràn đầy ý cười.“Alo, Hiểu Nhiên, cậu không sao chứ?”“À, cảm ơn cậu đã nhắc nhở, tớ biết phải làm thế nào rồi.” Cô sau một lúc lâu mới hoàn Sảng giữ đầu bên kia điện thoại có chút ngây người, cái gì mà biết phải làm thế nào, không phải cô thật sự muốn làm bà mẹ độc thân đấy chứ. “Cậu đừng nghĩ vớ vẩn nữa.”“Tớ muốn có một đứa con, nuôi nấng thật tốt, chiều chuộng nó, yêu nó.”“Như vậy cậu sẽ rất vất vả, bà mẹ độc thân không phải ai cũng có điều kiện làm, cho dù là Tiểu Long Nữ’ sinh ra cũng không được chúc phúc.”Hiểu Nhiên im lặng một lúc, kiên định nói, “Có lẽ nó không thuộc huyết thống cao quý, nhưng mỗi sinh mệnh đều quý giá, và tớ muốn có nó. Tớ không muốn về sau sống sẽ phải hối hận vì sao lúc trước không giữ lại cốt nhục của chính mình.”.Lưu Sảng ánh mắt nóng lên, cô tuy đã quen biết Hiểu Nhiên, nhưng vẫn luôn không hiểu cô ấy.“Khi đứa nhỏ sinh ra, tớ nhất định sẽ phải làm mẹ nuôi.”“Mẹ nuôi sẽ cho cậu làm, phong lì xì có bao nhiêu đều phải đem ra.”*Buổi tối lúc ăn cơm, Khương Hiểu Nhiên không yên lòng, lấy đôi đũa lơ đãng gẩy cơm trong bát.“Con đang ăn cơm hay nghịch cơm thế?” Mẹ trách móc do dự, nhưng vẫn nghĩ đau dài không bằng đau ngắn, bật thốt ra “Mẹ, con có…”.“Có cái gì?” Mẹ Khương trừng lớn mắt, đôi đũa trong tay rơi xuống Nhiên nhìn thẳng mẹ, “Con có thai.”.Mẹ Khương sắc mặt trắng bệch, “Ai?”.“Tiếu Dương.”Môi bà Khương run lên, “Mai mẹ và con ra bệnh viện bỏ đi.”.“Con muốn có nó.” Cô nhìn mẹ, trong mắt tràn đầy cầu xin.“Con nói con muốn có đứa trẻ này, thêm cái gì loạn nữa. Con không nghĩ về sau còn muốn kết hôn sao? Có đứa nhỏ này, ai sẽ lấy đây?”“Không lấy vừa lúc, con cùng nó sống cả đời.”Mẹ Khương thở dài, “Nhưng lúc mẹ về già, về sau con lẻ loi hiu quanh làm sao bây giờ?”.Khương Hiểu Nhiên vuốt ve bụng, “Con còn có đứa trẻ này mà.”.Mẹ Khương nhìn vẻ mặt quật cường của cô, hiểu được hành động lời nói đó, cúi người nhặt đôi đũa, đặt lên bàn. Cơm còn chưa ăn xong, đi vào Hiểu Nhiên đương nhiên hiểu tâm tư của mẹ, nhưng có điều cô muốn đứa nhỏ này, bất luận là ai cũng không thay đổi quyết định của cô. “Con xin lỗi, mẹ.”. Cô lặng lẽ nói trong lòng.*Tiếu Dương sau khi ly hôn, sống một mình ở căn hộ một thời đầu, anh thấy có thể thích ứng với cuộc sống thế này. Cuối tuần, mặc kệ ngủ muộn, không có người lải nhải gọi. Mặc kệ rời giường muộn, cũng không có người quấy rầy, tự do tự tại. Buổi tối, lúc nghe nhạc, nếu không đeo tai nghe cũng chẳng gây trở ngại có điều duy nhất không được hoàn mỹ trong những ngày này, đó là thường xuyên phải ăn mỳ ăn liền, không còn có đồ ăn nóng chờ ngày, bắt đầu nhớ lại những ngày trước ngủ của căn hộ này, trước kia có hai người ở. Bây giờ chỉ có một người ở nhà, cảm thấy thật trống tối ngủ quá muộn, ban ngày đi làm không tránh được thất thần phân tâm. Các nhà phân tích chứng khoán cho rằng, bộ não phải hoạt động mới có sức lực. Quản lý thấy anh bộ dạng đãng trí, hùng hồn nhắc nhở anh, người trẻ tuổi, ban đêm hoạt động cần phải kiểm soát, không nên để cạn kiệt thể lực, khiến cho anh dở khóc dở nhiều mỳ ăn liền, bây giờ vừa thấy nó, dạ dày cảm thấy khuấy đảo. Buổi tối về nhà, ngủ trên giường lạnh, bất giác nhớ đến thân thể mềm mại bây giờ, chỉ có thể hoài niệm mà đó, ba mẹ nghe được tin, vội vàng đến thành phố Tiếu lập tức mắng, “Lúc trước, mẹ đã không đồng ý hai đứa kết hôn. Với điều kiện của con, thiếu gì con gái theo. Sau không chịu nổi sự cứng rắn của con, mẹ mới miễn cưỡng đồng ý. Bây giờ tốt rồi, kết hôn mới hai năm đã ly hôn.”.“Con nhỏ trong lòng cũng chịu khổ sở, bà đừng nhiều lời nữa.” Ba Tiếu đúng lúc này cắt ngang lời nói của Tiếu ở nhà không lâu, vội vàng giúp anh thu xếp đối ngày, mẹ Tiếu đưa cho anh ảnh chụp, “Người này là con gái của bạn mẹ, tốt nghiệp đại học T, sau ở lại thành phố B công tác.”.“Mẹ, con mới hai mươi lăm tuổi, gấp gáp làm gì?” Tiếu Dương không thèm để ý đến ảnh chụp.“Vậy lúc trước con mới hai mươi ba tuổi đã đòi kết hôn thì sao?” Mẹ Tiếu đanh Dương cười khổ, thật sự là tự thả đá vào chân mình, xem ra không đi xem mắt không được yên thân, “Đi đi đi, mẹ sắp xếp thời gian, con tóm lại sẽ đi!”.Chiều chủ nhật, Tiếu Dương và người phụ nữ được giới thiệu ngồi trong một quán cà Dương lơ đãng quan sát người phụ nữ này. Thật tốt, không đến mức quá khó khăn, chỉ là cùng cô nói chuyện yêu đương, vẫn là miễn thực, anh cũng không phải là người trông mặt mà bắt hình dong. Nhưng giờ phút này, cho dù trước mặt là mỹ nữ tuyệt thế, anh cũng không có tâm nhìn chằm chằm vào hơi cà phê bốc lên, không khỏi nhớ đến ngày lần đầu tiên nhìn thấy Khương Hiểu Nhiên.
“Mẹ, mẹ sắp truyền dịch xong rồi. Con đi gọi bác sĩ”. Dương Dương chạy ra khỏi phòng bệnh, quay đầu làm mặt quỷ với Tiếu Dương ngồi lên mép giường, tay vuốt ve vai cô, “Còn tức giận sao ?” .Khương Hiểu Nhiên đẩy tay anh ra, “Tôi tức giận cái gì, không hề”.“Mỗi đêm cũng có ba trăm tệ, coi như anh trả tiền sinh hoạt cho Dương Dương, anh trả được không?”.“Anh tính tiền thật giỏi. Tôi chỉ không muốn lãng phí tiền bạc”.“Vậy lúc Cố Thiên Nhân giúp em đổi phòng bệnh, sao em không nói”.“Lúc đó nể mặt anh ấy nên không nói thôi”.Không có gì tốt mất hứng, miệng còn phải khuyên, “Theo số liệu thống kê của khoa học, môi trường có thể ảnh hưởng đến tâm trạng, tâm trạng tốt thì bệnh mới mau chóng hồi phục. Em ở phòng bốn người, rửa cái mặt còn phải xếp hàng, lại nói sau có đàn ông nằm giường cạnh, em sẽ thấy không thuận tiện, không phải sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng sao, như vậy cơ thể hồi phục không có lợi đâu”.Sắc mặt Khương Hiểu Nhiên dần dần dịu xuống.“Đừng để một việc nhỏ như vậy sinh ra tức giận, tức giận làm tổn thương gan, cơ thể quan trọng hơn. Về sau em đã khỏe rồi, cứ nhằm anh mà đánh là được”.Tiếu Dương thừa cơ nắm lấy tay cô, đánh lên người Hiểu Nhiên nằm trên giường, một tay còn cắm ống kim tiêm dây truyền, một tay bị kìm kẹp ở ngực anh. Mặt cô bỗng đỏ bừng, “Làm gì vậy, buông tay ra”.Bên má cô hồng hào tực như đóa anh đào, ánh mắt bắt đầu gợn sóng tức giận, giống như bị búa tạ gõ vào, tim TIếu Dương không ngừng nhảy múa rộn không kìm lòng được cúi người, tay nhẹ nhàng gạt lọn tóc mái vướng trên trán cô, ngón tay khẽ vuốt trán, mặt ép càng ngày càng gần, lông mi dày, giống như bàn trải quét qua đôi mắt cô, tựa như lông chim thổi qua lòng gần như không còn đường trốn.“Mẹ, chị y tá đến rồi”. Dương Dương chạy vọt vào, thấy mặt Tiếu Dương cơ hồ dán trên mặt mẹ, vội lấy tay che hai mắt, “Con chưa nhìn thấy gì cả”.Mặt Khương Hiểu Nhiên vội quay sang một Dương đi lên phía trước, ngồi xổm xuống và gạt bàn tay con bé, “Đừng che mắt vậy”.“Chú à, sáng mai đi học chú đến xem cháu hát, được không?”.Ngày mai Tiếu Dương vốn có cuộc họp sớm, nhưng nhìn ánh mắt khát vọng của con gái, như một lời hứa chắc chắn, “Đi, chú nhất định đi”.“Cháu có thể gọi chú là ba được không?”. Dương Dương ngượng ngùng tình anh giống như hộp gia vị bị đổ, hương vị gì cũng sau khi con gái biết được sự thật làm như vậy, anh sẽ có được hạnh phúc đã bị đánh mất bao mũi nhỏ nhắn của Dương Dương, “Giờ gọi vài tiếng, nếu không ngày mai không tìm thấy cảm giác”.Dương Dương bắt đầu vài tiếng ngại ngùng, sau rồi giọng nói rõ ràng lại còn mang vẻ làm nũng đáng vào tai Tiếu Dương, giống như âm thanh của trời, anh không khỏi ôm lấy Dương Dương xoay tá đi rồi, hai người vẫn chơi đùa như vậy.“Chú ơi, cháu chóng mặt rồi”. Dương Dương cười khanh khách không Dương đang chuyển động cơ thể, đột nhiên dừng lại, bị lực quán tính phản lại, anh lùi về sau trượt từng ôm chặt con gái, “Dương Dương, không sợ à”.“Không ạ, chơi vui lắm”. Dương Dương dường như không quan Dương Dương ra, Tiếu Dương theo thói quen lấy ra điếu thuốc, nghĩ đây là phòng bệnh, anh đi ra ngoài. Điếu thuốc kẹp ở đầu ngón tay lại quên châm lửa, trong lòng chỉ có một ý nghĩ lặp lại trong đầu, rõ ràng anh thực sự là ba của con bé, bây giờ lại phải giả rồi, tiếng “chú” con bé nói như làm tim anh rơi xuống đáy muốn chạy vào phòng bệnh, nói cho Dương Dương, anh chính là ba của con bé, nhưng sợ lại làm đứa nhỏ hoảng Hiểu Nhiên thấy Tiếu Dương đi khỏi phòng bênh, cô biết tim anh khó đứng dậy đi đến bên cạnh con gái, kéo con bé ngồi lên sô fa, “Dương Dương, con thích chú Tiếu sao?”.Dương Dương làm nũng xà vào lòng cô, “Thích. Lần trước con đến nhà chú ấy, chú ấy chơi trò chơi với con, chơi trốn tìm ấy. Mẹ biết chú ấy trốn ở đâu không? Chú ấy trốn dưới bàn máy tính. Chỗ đó kín vậy, con mất bao lâu mới đoán ra được. Sau đó, con cũng tìm được nơi trốn, con trốn trong tủ quần áo, chú ấy không tìm thấy con. Con thắng đấy!”.Đó là chú ấy nhường con, Khương Hiểu Nhiên nghĩ vậy.“Người thắng được thưởng quà. Chú Tiếu mua cho con cặp sách công chúa bạch tuyết. Cặp sách ban đầu của con năm đầu tiên trường phát đã bị hỏng lâu rồi, bà ngoại đã vá cho con nhiều lần, bọn bạn học đều cười con”.Mặt Khương Hiểu Nhiên tựa lên trán con gái, con gái đã lớn, ngay cả khi cô làm mẹ khiêm cả làm cha, cũng không thể thay thế được vị trí của người nhỏ đến lớn, nói là dành cho con gái một cuộc sống tốt nhất. Nhưng vì kiếm sống, mỗi ngày phải bôn ba ở ngoài, căn bản không có thời gian làm bạn con năm đầu, mỗi ngày ra ngoài từ sáng đến gần mười giờ tối mới về nhà, gần như cả mặt mũi con bé cũng không ngày ở cửa hàng mười mấy tiếng, đổi lấy cùng lắm chỉ là ăn đủ mặc ấm mà thôi. Búp bê, váy công chúa, những đồ chơi bé gái thích, cô đều không thể mua gái có mái tóc đen bóng, buộc kiểu đuôi ngựa, đặc biệt đáng yêu. Những bé gái cùng lứa tuổi, trên đầu đầy những đồ vật trang sức. Nhưng vì cô tiết kiệm tiền nên không dám mua cho con một năm sinh nhật con gái, cô mua tặng cho con bé một đôi cặp tóc chuột Minnie ở trong bách hóa A, chỉ có năm tệ, nhưng lúc ấy Dương Dương đã ôm cô mãi không nhớ lời nói của Tiếu Dương, nói cô ích kỉ. Đúng vậy, cô thật ích kỉ. Cô có quyền gì mà không cho con gái biết cha đẻ nó là lầm của người lớn không thể để trẻ con phải chịu biết, Tiếu Dương sẽ là người cha tốt.“Dương Dương, về sau gọi chú ấy là ba nhé!”.“Ba?”. Dương Dương trợn tròn mắt,”Mẹ, mẹ muốn kết hôn với chú Tiếu sao?”.“Vì sao con lại nói vậy?”.“Lưu Đại Đào, mẹ cậu ấy kết hôn với người khác, cậu ấy liền kêu người ta là ba”.Ánh mắt Khương Hiểu Nhiên nhìn thẳng con gái, “Chú Tiếu là ba của con”.Trong mắt Dương Dương tràn đầy nghi hoặc, khó hiểu, nhưng không hình dung được niềm vui.“Hiểu Nhiên à, bà đến thăm cháu”.“Bà Trương, sao bà lại đến đây?”. Khương Hiểu Nhiên vội vàng đứng dậy.“Vài ngày không thấy cháu cứ thấy nhớ kì lạ”. Bà Trương đi vào, “Nấu cho cháu bát canh thịt bò tẩm bổ”.Khương Hiểu Nhiên tiếp nhận cặp lồng, “Bà còn mang mấy thứ này đến, cháu sẽ xấu hổ lắm”.“Đứa trẻ này, còn khách sáo với bà sao. Nhìn cằm này, sắc nhọn không biết thành kiểu gì rồi”.“Dương Dương còn phải làm phiền bà, bây giờ cháu không chăm sóc con bé được.”“Cháu cứ dưỡng bệnh cho tốt, bà đưa nó bề. Mà Tiếu Dương đâu?”.Tiếu Dương lên tiếng trả lời khi vào cửa, hai tay xách hai túi nilông đựng nhiều đồ lỉnh kỉnh. Nào là giấy ăn, khăn mặt, kem đánh răng, cốc, chậu rửa mặt, còn vài món ăn Trương cười tủm tỉm nhìn anh, “Tiếu Dương à, Hiểu Nhiên giao phó cho cháu, bà đưa Dương Dương về”.“Bà Trương, bà đừng lo lắng, cháu ổn, để Tiếu Dương đưa hai người về, một mình cháu không có việc gì”. Khương Hiểu Nhiên cướp lời.“Ui, đứa trẻ này, bị bệnh thì phải có người ở bên cạnh chứ”. Bà Trương nắm tay Dương Dương, “Tiếu Dương à, cháu đừng nghe nó nói, buổi tối nhớ chăm sóc tốt cho nó. Có gì sơ xuất, bà sẽ đến hỏi tội cháu”.Tiếu Dương vội tiếp lời, “Cam đoan hoàn thành nhiệm vụ, ngài yên tâm”.Bà Trương đi rồi, Khương Hiểu Nhiên trở lại suy nghĩ đến Tiếu Dương nhàn nhã nằm trên sô fa, “Đêm nay, anh cắm trại ở đây”.“Anh đúng là đồ mặt dày mày dạn, tôi không hoan nghênh anh”. Khương Hiểu Nhiên vừa nói vừa kéo cánh tay anh, bắt anh đứng không địch nổi Tiếu Dương, ra sức kéo một lúc, anh vẫn không nhúc nhích. Người ta từ nhỏ luyên Taekwondo, xương cốt cơ thể hiển nhiên rất cường Dương thấy cô mệt mỏi thở hổn hển, tay quàng một vòng, bắt cô lao vào cánh tay Hiểu Nhiên ngồi trên đùi anh, thắt lưng bị anh ôm chặt, không thể động đậy, dứt khoát không chống cự được. Nhẹ tay gạt những sợi tóc rối của mình, cô mỉm cười, “Anh muốn làm gì?”.“Em cho là anh muốn làm gì chứ?”. Tiếu Dương thả lỏng tay, cười khẽ. “Anh đang đói bụng muốn ăn, ngay cả bệnh nhân cũng không nương tay”.Khương Hiểu Nhiên thấy anh vừa nói, liền chuyển đến tầng ý nghĩa khác. Trong lòng thầm mắng, háo không thèm để ý đến anh, tiếp tục giữ tóc mình.“Hiểu Hiểu, anh sợ buổi tối em không có người chăm sóc, em vẫn đề phòng anh sao?”. Tiếu Dương mềm giọng nói, “Lại nói, bà Trương sẽ tính sổ nếu anh không hoàn thành nhiệm vụ, cũng không thể giải thích với bà ấy được”.Bà Trương ở trong lòng Khương Hiểu Nhiên, không chỉ là một bà hàng xóm già, mà còn là một trưởng bối cô rất kính trọng. Khi mẹ còn ở nhà, hai nhà đối diện nhau, bình thường nhà ai có đồ ăn con, đều để cho bên kia một khi mẹ về thành phố B, Dương Dương cơ bản đều do bà chăm sóc, người phụ nữ già đó ở trong lòng Khương Hiểu Nhiên rất có trọng Khương Hiểu Nhiên đặt lên chỗ tựa lưng ghế sô fa, ánh mắt lặng lẽ nhìn chăm chú anh, “Tùy anh đấy, có thể để tôi đứng lên được chưa?”.Cô giận dữ, cô buồn bã, cô kích động. Tiếu Dương đều có thể dễ dàng ứng phó, nhưng nếu cô bình tĩnh như lúc này khiến anh cảm thấy giật mình, thậm chí là sợ đè nén bất an trong lòng, nới lỏng tay Hiểu Nhiên linh hoạt đứng lên, ngồi vào giường, cầm một quyển tạp chí lật cách hai người rõ ràng gần như vậy nhưng lại có cảm giác vô cùng lâu sau, khách sạn đưa đồ ăn đến, vẫn là gấp đôi khẩu Hiểu Nhiên không chút khách khí, tổ yến uống sạch, đồ ăn cũng cuốn trôi Dương không có việc gì tìm việc làm, muốn tìm cô nói cô chỉ trả lời “À, đúng, phải”.Trong lòng Tiếu Dương tự cười mình, xem ra ở trong mắt cô, anh đáng ghét đến mức nói chuyện cô cũng không muốn nói nhiều hơn một chín giờ kém, Khương Hiểu Nhiên nằm ngủ trên Dương không tiện mở tivi, sợ đánh thức ngủ trên sô fa, chân cũng không duỗi thẳng được, đành phải cuộn mình. Đến lúc lâu cũng không ngủ trong yên tĩnh tối tăm, chỉ có ánh trăng mờ ảo xuyên qua khung cửa sổ, để lại những dấu vết mang sắc thái khác Dương lén lút đứng dậy đi đến trước giường ngủ rất ngon, hơi thở đều đặn. Lông mày nhíu lại mặt khẽ nhăn, tựa hồ như có gì đó ưu vươn tay ra chỉ, muốn xóa đi những phiền não kia, nhưng ngón tay chưa kịp đưa đến chỗ lại dừng lại. Qua không khí, vẽ hình lông mày cong cong, một lúc lòng cảm thấy thỏa mãn mới thu tay lúc anh rời đi, Khương Hiểu Nhiên lặng lẽ mở mắt, nhìn trần nhà đen tuyền. Vài giây sau đó, lại khẽ nhắm mắt lại.
Tiếu Dương đi vào toilet, đóng cửa lại, nhanh chóng ấn một dãy số, nhỏ giọng nói, “Tô Tuấn. Lưu Sảng ở bệnh viên huyện thứ nhất, có lẽ sắp sinh rồi, nghe giọng điệu Hiểu Nhiên không tốt, cậu nhanh đến đi”.“Được”. Giọng nói Tô Tuấn tựa hồ run là mười giờ tối, xe cộ trên đường đi lại cũng không nhiều, Tiếu Dương phóng xe rất nhanh, nhưng Hiểu Nhiên ngồi bên vẫn giục anh, “Anh, nhanh hơn nữa được không?”.“Hiểu Nhiên, em đừng nóng vội, với tốc độ này chỉ 30 phút nữa là đến được bệnh viện rồi”.Khương Hiểu Nhiên căn bản không nghe lời anh nói, vẫn tiếp tục thúc giục, “Nhanh lên, nhanh lên”.Đúng 28 phút sau xe dừng ở cửa lớn bệnh viện, Khương Hiểu Nhiên không đợi anh đến bãi để xe, đã chạy ngay lên phòng nội trú khoa phụ sản ở tầng ba bệnh đứng ở ngoài phòng cấp cứu, lo lắng chờ Khương Hiểu Nhiên đi tới, vội chạy ra đón, “Con đến là tốt rồi, từ nãy đến giờ dì cứ thấy bất an”.“Dì, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.“Sau bữa cơm tối Lưu Sảng về phòng. Dì thấy trời nóng liền đưa đĩa dưa hấu lên phòng nó. Lúc ấy nó nằm trên giường, nói với dì, nó thấy đau bụng, quần lót lại có dính máu. Dì nghĩ có lẽ đứa bé sắp sinh rồi. Nên đưa nó đến bệnh viện luôn, nhưng ở nhà dì có một mình, chú hôm nay trực đêm, con gái thì đi chơi. Dì đành phải xuống dưới nhà tìm hàng xóm đến giúp, vừa may gặp được Tịch Ích, nếu không có cậu ấy, làm sao dì có khả năng đưa Lưu Sảng đi được”.Khương Hiểu Nhiên giật mình, “Vậy người đấy đâu?”.Dì vẫy tay, “Tịch Ích, sao cậu lại trốn ở góc phòng vậy?”.Khương Hiểu Nhiên lúc này mới chú ý đến anh chàng thì ra đang đứng đối diện dì ở xa, vừa rồi cô đến vội vàng nên không để ý đến anh ta.“Hiểu Nhiên, chào chị”. Tịch Ích đi tới, mỉm cười chào hô thật thân thiết, một chút đã đến gần cô.“Tịch Ích, may mắn có cậu kịp đưa Lưu Sảng đến bệnh viện. Tôi thật lòng cảm ơn cậu”. Ngữ khí Khương Hiểu Nhiên thành khẩn.“Hiểu Nhiên, những gì tôi nên làm không cần đến hai chữ cảm ơn. Nếu cô giúp Lưu Sảng cái gì, cô có hy vọng người khác nói cảm ơn với mình không?”. Ánh mắt Tịch Ích trong suốt.“Tôi hiểu”.Trong lúc lo lắng và chờ đợi, Tiếu Dương cũng chạy đến.“Sao đỗ xe lâu vậy?”.“À, đang đợi người”.Đợi người? Khương Hiểu Nhiên nhìn về phía sau anh, Tô Tuấn cũng đang đi tới, bên cạnh còn có một người phụ nữ trung niên tuổi chừng đi đến trước mặt vô cùng lo lắng hỏi, “Sảng Sảng ở trong sao rồi?”.Hai tay Khương Hiểu Nhiên nhất quán, “Bác sĩ còn chưa ra, tôi cũng không biết thế nào”.Nhưng vào lúc này cửa phòng cấp cứu bị đẩy ra, một cô y tá chạy ra Tuấn đi đến trước mặt giữ chặt tay cô y tá lại, “Bệnh nhân sao rồi?”.Y tá gạt tay anh ra, “Đừng kéo tôi, tôi phải lấy thêm túi máu, bệnh nhân sinh bị chảy nhiều máu. Đừng làm mất thời gian nếu không sẽ xảy ra chuyện lớn”.Người phụ nữ trung niên kia đi đến bên cạnh y tá nói, “Chào cô, tôi là Vương Tân khoa phụ sản bệnh viên tỉnh, tôi được mời đến để hỗ trợ cấp cứu cho bệnh nhân, tôi sẽ đi cùng cô”.Y tá thoáng chốc hóa thạch, “Cô chính là chủ nhiệm Vương Tân?”.Chờ đến khi hai người đó đã đi xa, Tô Tuấn vẫn còn hồn bay phách lạc đứng đứng ngây ngốc như vậy không phản ứng gì, cũng không hiểu chuyện gì đang xảy dì ôm mặt, “Rốt cuộc đã làm nên tội lỗi gì đây, sao lại để con bé phải khổ sở như vậy, sao lại bị chảy nhiều máu chứ, ôi Sảng Sảng đáng thương của dì”.Tịch Ích đứng bên cạnh đỡ vai bà, “Dì à, đừng lo lắng, Sảng Sảng nhất định sẽ qua khỏi”.Rõ ràng giờ là tháng bảy, nhiệt độ rất cao nhưng Khương Hiểu Nhiên lại cảm thấy lạnh cả người, hai tay cô ôm quanh người, dường như muốn làm ấm áp nội tâm bao lâu sau y tá mang theo hai túi máu rồi cùng chủ nhiệm Vương Tân vào phòng cấp cứu.“Tô Tuấn, cậu phải bình tĩnh, Lưu Sảng và đứa bé nhất định không có việc gì đâu”. Tiếu Dương đi đến cạnh Tô mắt Tô Tuấn đỏ lên, “Đứa bé gì chứ, tớ không cần, tớ chỉ cần Lưu Sảng mạnh khỏe qua khỏi, Tô Tuấn tớ sẽ tình nguyện cả đời không có con”.Tiếu Dương rút ra một điếu thuốc, đưa cho anh, “Giảm đi áp lực, có lẽ làm điếu thuốc giúp cậu bớt căng thẳng hơn, mẹ con Lưu Sảng sẽ bình an đi ra thôi”.Điếu thuốc còn chưa châm lửa, cửa phòng cấp cứu đã bị đẩy ra lần tá nói to, “Trong số các vị có ai có nhóm máu AB không, lượng máu dự trữ trong bệnh viện không đủ dùng”.“Có tôi”. Tịch Ích trả lời to.“Theo tôi vào đây”.Lúc này Tô Tuấn mới chú ý đến cậu ta, trong lòng cảm thấy có gì đó không thích lắng chờ đợi bên ngoài, cửa phòng sinh vẫn sáng đèn Hiểu Nhiên an ủi dì, “Lưu Sảng vẫn luôn có sức khỏe tốt, khi còn học đại học, phòng kí túc chúng cháu có bốn người đều bị cảm, mỗi mình cô ấy khỏi nhanh nhất. Cô ấy nhất định qua khỏi, giống như trước vậy”.“Cũng may có bạn bè như cháu thật tốt. Đưa con bé đến bệnh viện, dì hỏi nó có phải gọi điện báo cho ba mẹ và chồng hay không, nhưng nó nói chỉ cần cháu đến là được”.Trong lòng Khương Hiểu Nhiên cảm thấy chua xót, nói không nên Tuấn nở nụ cười cay đắng, thì ra cô ghét anh đến mức không muốn gặp như vậy. Anh phải làm gì cô mới tha thứ cho anh đây? Ngón tay vẫn còn kẹp điếu thuốc, quên không hút, cho đến khi tàn thuốc gạt xuống tay anh, rồi lặng lẽ rơi xuống sàn lạnh này anh mới phát hiện điếu thuốc chỉ còn một mẩu.“Tô Tuấn, bây giờ không phải là lúc cậu đau lòng đâu. Chờ đúng thời điểm, tớ sẽ không ngăn cậu, nhưng bây giờ phiền cậu lên tinh thần hộ tớ với. Khi Lưu Sảng tỉnh lại, nhất định không muốn nhìn thấy bộ dạng suy sụp của cậu lúc này đâu”.“Ca, tớ cũng muốn bình tĩnh, nhưng lòng tớ rất đau, cơ thể lại run rẩy sợ hãi, tớ không thể không chế được”.“Tô Tuấn”. Tiếu Dương vỗ sau lưng anh, nhỏ giọng nói, “Bây giờ cậu mà không đứng vững, chính là tạo cơ hội cho kẻ địch đấy”.Tô Tuấn ngẩng đầu, dường như đã nhận ra tình thế lúc này, trong lòng bắt đầu dâng lên ý chí chiến biết sau bao lâu, cửa phòng cấp cứu mở ra, y tá đẩy giường bệnh ra vị bác sĩ nữ cùng với chủ nhiệm Vương Tân cũng đi ra.“Bác sĩ, vợ tôi sao rồi?”.Bác sĩ nữ nhìn đánh giá Tô Tuấn, “May mắn có chủ nhiệm Vương đến kịp, mẹ và đứa bé đều bình an. Nhưng sản phụ chảy nhiều máu, cơ thể rất suy yếu, sau này có khả năng sẽ để lại chút di chứng”.“Di chứng?”. Tô Tuấn thì thào tự nói.“Đương nhiên nếu điều trị tốt cũng có thể giảm bớt tỷ lệ phát sinh di chứng, trong khoảng thời gian này gia đình anh phải phối hợp thật tốt với bệnh viện chúng tôi”.Lưu Sảng trở lại phòng bệnh, lúc lâu mới mở hai mắt, thấy giường bệnh đầy người đứng xung quanh.“Không phải chỉ sinh con thôi sao, sao mọi người cứ như xếp hàng ra chiến trường vậy”. Cô nhếch khóe miệng,Khương Hiểu Nhiên thở phào nhẹ nhõm, “Tốt rồi, không có việc gì mọi người đều yên tâm”.Khi ánh mắt đảo sang Tô Tuấn, cô nhắm mắt lại, dường như rất mệt mỏi không muốn Tô Tuấn nắm thành nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn Dương kéo anh ra khỏi phòng bệnh, “Tô Tuấn, Lưu Sảng vừa sinh con xong, tính tình nhất định nóng nảy. Mà tính thiếu gia cũng cậu cũng nên sửa đi”.Đợi Tô Tuấn ra khỏi phòng bệnh, Lưu Sảng mới mở mắt, “Đứa bé đâu?”.“Y tá ôm đi rồi. Đợi sau ba ngày mới để cho mẹ và con ngủ với nhau”. Dì vội tiếp mắt Lưu Sảng hiện lên vẻ thất vọng,“Có thể là vì muốn để sản phụ hồi phục nhanh, như vậy cũng tốt”. Khương Hiểu Nhiên trấn an cô.“Hiểu Nhiên, cậu cũng về đi, ở đây có dì chăm sóc tớ là được rồi”.Khương Hiểu Nhiên giúp cô gạt đám tóc mái vương lộn xộn trên trán, “Sảng, tớ đã đến đây rồi. Không thể vừa nhìn thấy mặt đã muốn đuổi tớ đi như thế. Cậu muốn ngủ cứ ngủ đi, không cần kiểm soát tớ”.“Chẳng ngủ được. Cả người dính đầy mồ hôi. Trong lúc sinh con mỗi một phút trôi qua người mệt ngoài muốn ngủ một giấc, cuối cùng hoàn thành nhiệm vụ, về giường bệnh rồi lại không ngủ được”. Có lẽ còn rất yếu, lời nói của cô đứt đoạn, khó Hiểu Nhiên rót cho cô cốc nước ấm, rót thêm chút nước lạnh, đưa cho cô, “Uống nước đi, đỡ cho miệng khô”.“Cũng may là để sinh tự nhiên, nếu mổ đẻ lại phải chịu một con dao”. Dì đứng bên cạnh hai tay chắp vào nhau, “Cảm ơn ông trời đã phù hộ”.Uống hết nước, Lưu Sảng dần nhắm hai mắt, thực sự chìm vào giấc Hiểu Nhiên ngồi ở mép giường nhìn cô, trong lòng vừa mừng vừa lo.“Đứa trẻ Tịch Ích này, cho máu xong người cũng chẳng thấy tăm hơi đâu”.Lúc này Khương Hiểu Nhiên mới nghĩ đến còn có anh chàng tên Tịch Ích kia, trong lòng có điều đoán mông lung dần dần rõ ràng.“Dì à, Tịch Ích đang làm gì?”.“Hình như làm cái gì đại loại như nhân viên kỹ thuật web ấy, làm chủ, giám đốc hay gì đó đấy, dì cũng không rõ chuyện này lắm. Đứa trẻ này, từ nhỏ đến lớn rất thông minh, đỗ được vào đại học Thanh Hoa đó, nó là niềm tự hào của cả khu tập thể”.“Cậu ấy cũng mới hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, vậy mà vẫn chưa có bạn gái sao?”.“Trước kia thì không biết nhưng bây giờ thì không có. Có khoảng thời gian bà nội nó cứ nhờ cậy chúng tôi tìm đối tượng cho”.“Mẹ cậu ấy không quan tâm gì sao?”.“Mẹ nó đã mất sớm, trong nhà chỉ còn bà nội và ba thôi”.Khương Hiểu Nhiên không hỏi thêm nữa, hỏi thêm sợ dì nghi Tuấn đứng ở cửa, nghe hai người họ một hỏi một đáp, ánh mắt thu hẹp lại thành một đường cùng Khương Hiểu Nhiên vẫn bị dì đuổi ra phòng bệnh, nghĩ đến đây cũng không giúp được gì thêm nên cô ngồi xe Tiếu Dương về đường trở về, lúc lặng lẽ ngồi ở trên xe, cô mới cảm thấy sợ nhiều máu, năm ngoái có nhân viên bán hàng ở siêu thị bởi vì sinh con chảy nhiều máu, không cứu kịp thời nên đã mất cả mẹ lẫn mắn, Tô Tuấn mời đến bác sĩ có kinh nghiệm lâm sàng tốt, bằng không kết quả thế nào cô cũng không dám tưởng lúc suy nghĩ phập phồng, điện thoại di động chợt vang lên.“Mẹ có chuyện gì, con lập tức về nhà đây”.“Ừ, về nhà nói sau”.Ngắt điện thoại, Khương Hiểu Nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, trước khi ra khỏi nhà cô đã gọi cho mẹ, dặn là cô đến thăm Lưu Sảng tầm đêm khuya mới về giờ đã là ba giờ sáng, bà lẽ ra phải ngủ mới đúng, sao lại gọi điện cho cô?Tiếu Dương thấy cô ngắt điện thoại xong thần sắc bất an, vội nhấn ga tăng tốc độ, không bao lâu sau đã đến vào phòng khách, đèn điện bật sáng trưng, bà Khương và dì đều ngồi trên ghế sofa.“Mẹ, sao vậy, có việc gì gấp ạ?”.“Nhà bên kia ba con vừa gọi điện thoại đến, nói là ba con …, ông ấy đi rồi”. Ngữ khí mẹ trầm Hiểu Nhiêm cả người mềm nhũn, Tiếu Dương đứng ở sau đỡ lấy thắt lưng cô, cô dựa vào người anh, vẫn còn đang cố tiêu hóa những lời mẹ vừa nói, ba đã đi rồi.“Con nghỉ ngơi đi, sáng mai sẽ đến đó”. Bà Khương dặn dò Hiểu Nhiên trở về phòng mình, mở tủ đầu giường lấy ra cuốn album ảnh đã ố vàng. Đây là cuốn album ảnh từ khi cô còn rất nhỏ, bên trong có bức ảnh đen trắng chụp gia đình ba người của đó mẹ còn rất trẻ, khoảng tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu, tóc dài ngang vai, miệng nở nụ cười hiền dịu. Ba đĩnh đạc ngồi bên cạnh bà, trong tay còn ôm cô vừa mới tròn một lúc đó cô không chịu an phận, cố sức thoát khỏi vòng tay của ba, nhưng bàn tay ba vẫn mạnh mẽ ôm chặt thắt lưng bộ hình ảnh đều nhìn thấy vẻ mặt gia đình cô, mà trong đó hiện lên niềm hạnh phúc vô bờ bến của ba tay Khương Hiểu Nhiên khẽ vuốt lên hai gò má của ba, một lần lại một sau khi ba rời khỏi nhà, những lúc nhớ nhung cô đều vụng trộm trốn vào một góc, ngắm nhìn bức ảnh này, rồi ảo tưởng ba chưa bao giờ rời đi, ba chưa bao giờ bỏ mẹ con cô, gia đình ba người nhà cô vẫn sống hạnh phúc bên tiếc, bây giờ đến nhớ cũng không còn cơ hội nữa rồi, ba đã thật sự đi ngoài nhìn vào nghĩ cô rất hận ba, oán trách ba, họ nào có biết bản chất yêu và hận vốn giống nhau, không có yêu thì làm sao có hận?Nhưng tình cảm đó cô đều chôn sâu dưới đáy lòng, rồi bị một tầng oán hận dìm xuống tận sâu, mãi cho đến khi ba bị bệnh nó mới dâng lên bùng hít mũi, cố gắng nhịn xuống nhưng giọt nước mắt vẫn còn theo khóe mắt từ từ rơi xuống bức ảnh, dần dần lan ra như một bông hoa lại cuốn album, cô nhắm mắt đời con người trôi qua thật nghĩ đến năm xưa lúc quen biết Tiếu Dương, cô mới mười chín tuổi, nháy mắt đã ba mươi bốn tuổi, rồi lại nháy mắt sẽ đến lúc nhắm mắt rời khỏi cuộc ngày hôm trước cô phát hiện trên đầu Tiếu Dương có một sợi tóc bạc, lúc ấy nhổ xuống giúp anh. Tiếu Dương không cho cô vứt đi, ép cô phải nhét vào trong ví tiền. Nói đây là chiếc tóc bạc đầu tiên trong cuộc đời anh, nó rất có ý Hiểu Nhiên cảm thấy kỳ lại nhưng vẫn để vào trong ví ấy cô đã hỏi, trong ví tiền của em đã có đồ của anh rồi, vậy trong ví tiền của anh cũng phải có gì đó của em mới được. Nói xong liền lấy ví tiền từ túi quần Tiếu Dương ấy Tiếu Dương muốn cướp lại nhưng Khương Hiểu Nhiên uy hiếp anh, nếu không cho cô xem cô sẽ vứt tóc bạc của anh đắc dĩ, Tiếu Dương đành phải dừng động ví tiền ra, chẳng nhìn thấy cái gì cả. Chưa từ bỏ ý định vì thế mở từng lớp ngăn bên trong ra, cuối cùng ở ngăn khuất trong cùng tìm được một bức ảnh trước đây cô không nhớ rõ đã đưa cho anh bức ảnh này bao giờ, cảm thấy rất ngạc nhiên, nhưng thấy mừng thầm nhiều đó, Tiếu Dương chật vật lấy lại ví tiền, sắc mặt hồng hào đến khả vậy tâm trạng đau lòng của Khương Hiểu Nhiên dần dần bình Dương nói rất đúng, họ không còn nhiều thời gian để lãng phí nữa. Cũng đến lúc cô nên nỗ lực hơn chuyện của ba xử lý xong, cô cũng nên vì tương lai của bản thân mà lập ra một kế hoạch thật hoàn Tiếu chính là một ngọn núi cao chắn ngang hai người họ, nhưng cô có lòng tin sẽ cùng Tiếu Dương vượt qua khó khăn này.
12-chom-sao-song-giai-its-ti download an-sung-cua download anh-ay-goi-toi-la-hac-lien-hoa-6 download anh-ay-goi-toi-la-hac-lien-ho download anh-c download anh-hau-lam- download anh-rung-dong-du download anh- download bach-nguyet-quang-nam download ban-trai-ky-la- download binh-hoa-nghi download binh-lam download bo-bo-cao- download bo-kem-ch download download bong- download boss-hanh-van-la download boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em- download boss-phan-dien-doi-toi-toi-cu download bu download cau-chu-doi-mot download chang-re-ba download chang-re-dao download chang-re-phe-vat download chanh-da-giua-m download chao-buoi-sang-ong-xa-cool-n download charlie-bone-1-luc-nua download chi-khom-lu download chien-dich-su-thi-d download chien-do download chinh-phuc-kieu-the-kho-thuan download chong-toi download chong-toi-la-tong-tai-phuc download chong-yeu-doc-tai-co-vo-nho-co-chut-ta download chu-gioi-tan-the-online-ngay-tan-cua-th download chu-la-cua-em-80 download chu-tich-nguy-hiem-cung-chieu-co-vo-khuynh- download chuyen-gia-giai-ma-giac-mo-o-gioi-gia download co-gai-yeu-t download co-tu-lam- download co download co-vo-danh-trao-748 download co-vo-nho-cua-thong-soai-dai download download cuc-pham-tha download cung-mua-voi-soi_qu download cung-thuyen-chun download cuoc-song-hien-dai-cua-hoang-hau download cuoc-tuong-ngo-sa download cuu download danh-dau-tu-bo-khoai- download download dau-la-dai-luc-trung-sinh-duong download de-nhat-ki download de-thieu-sung-trong-long-nam-than-quoc-dan-la- download dich-nu-nhat-dang_qu download download download doa download 1, doc-chiem-vo-truoc-h download em-co-the-se-khong download em-gai-la-p download gia-huu-tieu download giam-chua-tren-toan-the-gioi-deu-bi-anh-a download download gian-dap-khong download giang-son-tuo download giao-su-kho-chiu-cho-lo download 1, ha download hac-hoa-di-ban download han-mon-quat- download han-thu-den-to download he-thong-anh-dung-ch download download he-thong-hau-cung-nhi-thu-nguyen-cu download he-thong-khoi-dong-truy-tim-lo download he-thong-show- download ho-n-do-n-t download hoa-tan-hoa download hoang-de-be-ha download download hon-nhan-sap- download hong-an download huan-van-th download huong- download huyet-lang- download kamen-rider-xam-lan-c download ke-ngu-ngoc-tu download khanh-du-nien download khi-phi-tai-gia-quan-than-phan- download download lac-mat-co-dau-xung-hi download lac-mat-co-dau-xung-hi download lan download loi-thi-tham-cua-ac download long-te download long-te-chi-ton download luan-anh download luan-hoi-dai-de-t download luoc-thie download download mang-theo-hokage-khuay-dao-di- download mat-roi-xin-dung-tim-35 download mat-roi-xin-dung-tim-47 download mat-toi-luon-tha download mau-xuyen-cuu-vot-boss-nam-chu-h download may-tinh-sa download download mot-lan-trong-sinh-vo-tac download download muoi-tam-chieu-thuc-theo-duoi-lop-truong-dai download nghich-chuyen-nhan download nghich-ngom-co download ngoai-tien-ra-t download download nguoi-chong-ho-cua-nu-giam-doc- download nguoi-chong-ho-cua-nu-giam-doc-62 download nguoi-dau-yeu-m download nguyen-che-c download download download nhi-thu-nguyen-hanh-trinh-hau download nhu-hoa-nhu-suong-lai-nhu-gio_qu download download nong-kieu-co-phuc_danh-r download nu-hoang-cua-the-gioi-bo download nu-hon-cua-quy-version-t download nu-p download o-re-chue-te_ download overgeared-tho-ren-huyen-thoa download phat-song-truc-tiep-sinh-hoat-cua-dia- download phong-than-cha download phu-nhan-cua-tong-tai-b download phuc-diem-tie download phuong-li download phuong-vu-giang-son-phuc-hac-ma-vuong-toi-day-quy- download quan-ao-xoc download quan- download quyen-khuynh- download sau-khi-song-lai-bi-ep-tuong download sau-khi-trong-sinh-toi-ga-cho-ke-tu-thu-cua-tra download sieu-cap- download sieu- download download download so-truong-chinh-la-phan download sung-da-sung download ta-co-the-phuc-che-thi download download thai-co-cu download thai-giam-chuc-nghiep-to-d download th download thang-nam-ban-cung-phong-bi-my-nhan-th download thap-di-oi-yeu-lan-nu download t download download thien-hau-tro-ve-27 download thieu-gia-bi-bo download thieu-gia-ngong-cuong download thieu-tuong-khong-ng download tich-thi download tin-do-ngay-xu download tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan-52 download t download tong-tai-ac-ma-su download tong-tai-anh-qua-ba-d download tong-tai-mat-lanh-cuc-sun download tong-tai-truy-the-co-vo-cu-va-dua-con-thien download tot-nhat- download trao-lam-tinh-yeu-ch download trieu-thien- download trong-sinh-chi-uc-vo-yeu-kho download trong-sinh-he-voi-do download trong-sinh-kim-chu-lao-cong-khong-de- download truon download truyen-bach-luyen-thanh-tien-837581_quy download truyen-choc-gian-bao-boi-ong-xa-cung-chieu-nhe-m download truyen-tong-giam-doc-anh-tha download tu-tien-mo-phong-ngan-van-lan-ta-cu-the download u-sau-am-han-si-nam-oan-nu-phong-nguyet-trai-nan-t download u-thi-tao-thic download van-dao-long-ho download vat-cung-cua download vinh-hang-thanh-vu download vo-cua-vai-ac-khong-d download vo-thuong-sat- download vo-yeu-cung-cuc-cung-cua-tong-tai-da-tro-ve-5 download vong-du-dai-tuon download vu-dong-ca download vuong-phi-ngay-ngay-doi-huu-phu download vuong-phi-ngay-ngay-doi-huu-phu download xin-chao-e download xuyen-nhanh-nu-chinh-vai-phan-dien-sau-khi-max-level download xuyen-qua-chi-khi-tu-hoanh download xuyen-vao-tieu-thuyet-danh download yeu-nhau-lam-can-nha download
sau khi ly hôn vẫn tiếp tục dây dưa