sau khi học bá mất trí nhớ

Sau Khi Học Bá Mất Trí Nhớ. Ngôn Tình·0 điểm. Biên tập: EllieThể loại: Đam mỹ, hiện đại, học đường, ngọt sủng, hoan hỉ oan gia, miệng chê nhưng cơ thể thành thật giáo bá công x mất trí nhớ kiều manh học bá thụ, HE.Tình trạng bản. Lưu tủ sách storyTên cũ: Ảnh đế và tiểu thịt tươi Tác giả: Mạn Mạn Hà Kỳ Đa Bộ này được tác giả viết lại dựa trên cốt truyện cũ ( đoản ), viết chi tiết câu chuyện tiểu thịt tươi và Ngài ảnh đế, khai thác vào quá trình quen biết và yêu nhau của 2 người. Thông tin truyện Tuyệt Đối Khế Hợp. Hạ Tử Thần chơi nhân vật nữ vốn là muốn giúp người mình thích chắn hoa đào, nhưng cậu cũng không phải nữ, cuối cùng lại bại bởi một cô gái. Tính hướng khiến cậu cầm được cũng buông được, cũng học được sự nhẫn nại Khi cuộc đời đẩy bạn ngã, hãy cố hạ cánh bằng lưng. Bởi vì nếu bạn có thể nhìn lên, bạn có thể đứng dậy. Hãy để lý trí kéo bạn dậy! 7. Mạnh mẽ lên vì mọi thứ sẽ tốt đẹp. Có thể bây giờ là bão tố, nhưng trời đâu thể mưa mãi được. 8. Những khó khăn trong cuộc sống là điều không tránh khỏi, việc cần làm là lựa chọn cách thức để vượt qua. 9. Những gì đang diễn ra ở đất Thủ sẽ còn được chúng ta nhớ mãi sau này. Nhớ về một khoảng thời gian mà tất cả đều sống chậm lại, cùng nhau đối mặt với cơn bệnh chưa từng có. Tôi biết đến cô Trúc ở năm học 2019-2020 khi cô Trúc được chuyển về trường làm Còn khi nằm xuống ngay sau bữa ăn, dạ dày cũng rất dễ bị trào ngược thức ăn và làm hỏng thực quản. Thay vào đó, chúng ta nên: Đứng dậy đi dạo nhẹ sau khi ăn, ăn chậm, nhai kỹ,.. là những thói quen tốt cho hệ tiêu hóa. Đứng dậy sau bữa ăn, hoặc đi bộ xung quanh một acemrebgu1984. Tác giảY Đình Mạt Đồng Nguồn Biên tập Ellie Thể loại Đam mỹ, hiện đại, học đường, ngọt sủng, hoan hỉ oan gia, miệng chê nhưng cơ thể thành thật giáo bá công x mất trí nhớ kiều manh học bá thụ, HE. Tình trạng bản gốc Hoàn 49 chương & 4 phiên ngoạiVăn ÁnMột mối tình thời thanh xuân của cả hai, tình cảm học trò giữa học bá cùng học đệ sẽ như thế nào? Liệu sau khi trãi qua biến cố thì họ có đến được với nhau hay không?Học bá khác loài – Ngu Đào quái gở, tính tình kém còn biết đánh nhau, sau khi bị đập đầu thì Mất! Trí! Nhớ!! Thành một túi thích khóc ấu trĩ. Lại còn dính giáo bá Địch Lâm Thâm đã từng đánh nhau qua …Địch Lâm Thâm Cậu cút cho tôi!Ngu Đào Tớ không muốn, tớ sợ, hu hu …Địch Lâm Thâm … Rồi rồi, đừng khóc nữa, đi thôi, mua kẹo cho cậu ăn. Độ ngọt 5 sao! Học bá thánh học giỏi luôn đứng top. Giáo bá trùm đại ca của trường. Học tra nhân vật luôn có mặt dưới bảng xếp hạng thành tích học từ dưới lênMục Lục☆Chương 1☆Chương 2☆Chương 3☆Chương 4☆Chương 5☆ Chương 6☆☆Chương 7☆Chương 8☆Chương 9☆☆Chương 10☆Chương 11☆Chương 12☆Chương 13☆Chương 14☆ Chương 15☆☆Chương 16☆Chương 17☆Chương 18☆☆Chương 19☆Chương 20☆Chương 21☆Chương 22☆Chương 23☆ Chương 24☆☆Chương 25☆Chương 26☆Chương 27☆☆Chương 28☆Chương 29☆Chương 30☆Chương 31☆Chương 32☆ Chương 33☆☆Chương 34☆Chương 35☆Chương 36☆☆Chương 37☆Chương 38☆Chương 39☆Chương 40☆Chương 41☆ Chương 42☆☆Chương 43☆Chương 44☆Chương 45☆☆Chương 46☆Chương 47☆Chương 48☆Chương 49☆Phiên Ngoại☆Chương 50☆ Chương 51☆Chương 52☆TOÀN VĂN HOÀN Phòng của Địch Lâm Thâm rất lớn, có phòng rửa tay và phòng tắm riêng, còn có một cánh cửa nhỏ đi qua phòng sách sát vách. Thiết kế này rất tiện cho người thích học, còn với người không thích học, cánh cửa nhỏ đó cũng chỉ để trang trí.“Nếu cậu muốn làm bài tập hay đọc sách gì đấy, thì có thể qua phòng sách.” Thiết kế phòng sách của hắn cũng không tệ lắm, chỉ là trên tủ đầy ắp cả sách, một cuốn hắn cũng chưa từng đọc, cái bàn cũng đẹp nữa, hắn từng làm bài tập ở đó hồi tiểu học, sau đó cũng chỉ lên mạng ở đó. Sau này hắn thậm chí còn cảm thấy làm thành một nơi như vầy còn không bằng đổi thành phòng để quần áo cho hắn, thực dụng hơn.“Ừm.” Ngu Đào đáp, người thì đứng trước tranh phác họa chân dung của Địch Lâm tranh phác họa này có thể nhìn ra lúc đó Địch Lâm Thâm còn chưa lớn như bây giờ, năm đề chữ có thể xác nhận được điểm này, chắc được vẽ hồi lớp 7. Thế nhưng vẫn rất đẹp trai, chỉ là gương mặt ngầu ngầu không có nụ cười, có cảm giác không dễ đến gần như bây giờ.“Rất tuấn tú.” Ngu Đào cười híp mắt xoay đầu nói với Địch Lâm Lâm Thâm nhướn lông mày, “Trong tranh đẹp trai hay người thật đẹp trai?”“Trong tranh đẹp trai, người thật còn đẹp trai hơn.” Ngu Đào không chút keo kiệt mà bình nói Ngu Đào ngốc, không biết khen người? Đây không phải rất biết nói à?“Coi như cậu tinh mắt.” Địch Lâm Thâm cười nói “Không còn sớm nữa, cậu đi tắm trước đi, tôi tìm khăn mới cho cậu.”“Được.” Ngu Đào đáp, rồi cầm đồ ngủ ra từ trong túi mang theo bên mình. Đồ ngủ mà Địch Lâm Thâm mua cho cậu mặc rất thoải mái, thế nên mặc dù Địch Lâm Thâm có nói trong nhà có đồ ngủ mới có thể cho cậu mặc, cậu vẫn mang theo khi hai người lần lượt tắm xong, liền lên giường chuẩn bị ngủ của Địch Lâm Thâm cho hai người hoàn toàn không thành vấn đề, Ngu Đào có thói quen đọc sách một lát trước khi ngủ, lúc này đang tựa vào đầu giường lật sách tiếng Lâm Thâm thì đang xem điện thoại, thành tích rất tệ, xác định cao thấp.“Nghỉ học rồi, mai cứ ngủ thẳng đến lúc tự tỉnh đi.” Gần đây hôm nào cũng dậy sớm, Địch Lâm Thâm đã quen. Chẳng qua nếu đã là kỳ nghỉ, vậy điểm mấu chốt nhất để phân chia kỳ nghỉ với ngày bình thường thì tự nhiên là có thể ngủ thẳng đến lúc tự tỉnh hay không rồi.“Cậu cứ tùy ý, nếu tôi tỉnh thì sẽ qua phòng sách đọc sách.” Ngu Đào nói. Đồng hồ sinh học của cậu ngay đấy, có lẽ sẽ không dậy quá Lâm Thâm gật đầu không có ý kiến, nhìn thoáng thời gian, sắp mười một giờ, “Ngủ đi.”“Ừm.” Ngu Đào đặt sách tiếng Anh lên tủ đầu giường, thả gối xuống đặt lại, liền trượt vào trong chăn, không qua một lát, đã Lâm Thâm gối một tay ở dưới đầu, trái lại không thấy buồn ngủ, trong bóng đêm đôi mắt sáng khác lời Ngu Sổ nói hôm nay không ngừng vòng vo trong đầu Địch Lâm Thâm. Trước đây, hắn thật sự rất phiền Ngu Đào, nếu không phải Ngu Đào mất trí nhớ, cả đời này hắn cũng sẽ không thành bạn với Ngu Đào. Nhưng sau khi biết chuyện của Ngu Đào, hắn bắt đầu thật lòng làm bạn với người bạn Ngu Đào này. Không phải do thương cảm, không phải do họ là đồng loại, mà là do hắn có thể hiểu được Ngu Đào, có thể hiểu được sự áy náy và khó chịu của Ngu Đào, nếu như là hắn, có thể cũng sẽ giống như Ngu thế nếu hắn muốn kết bạn với Ngu Đào, muốn che chở Ngu Đào, thì tất nhiên phải thi vào chung trường với Ngu Đào. Nhưng nhìn thành tích của hắn, rồi nhìn của Ngu Đào, đúng là trứng cũng muốn như không thi vào chung trường với Ngu Đào, hắn thực sự sẽ thấy không yên lòng. Đại học là xã hội nhỏ, thời kỳ này rất quan trọng đối với kế hoạch tương lai, vì thế mặc dù hắn là học tra, thì cũng phải lên đại học, dù cho là dùng tiền ra nước ngoài học. Hắn không hy vọng Ngu Đào bị chuyện này làm hỏng ở đại học nữa, một người bạn cũng không chơi được, là sự đả kích trí mạng với tương lai của Ngu Đào. Ngu Đào học giỏi như vậy, không nên bị hủy thế hắn nhất định phải theo bên cạnh Ngu Đào, dù có bị kỳ thị, thì Ngu Đào vẫn còn có hắn, tuyệt đối không đến mức ảnh hưởng tương hắn thì không thể để Ngu Đào theo hắn đi học ở trường tệ được, thế nên chỉ có thể do hắn cố gắng, chạy lên trên!Đây là lần đầu tiên Địch Lâm Thâm có kế hoạch và mục tiêu cho cuộc sống tương lai của mình. Cảm giác này rất mới mẻ, cũng không vô lại, khiến hắn cảm thấy chân thật, lại có phần kích động và hướng sau năm giờ rưỡi, Ngu Đào tỉnh dậy như ở nơi xa lạ, nhưng Ngu Đào cảm thấy ngủ rất ngon, giường và chăn đều rất thoải mái, có Địch Lâm Thâm ở bên cạnh, cậu không hề cảm thấy khó chịu chút Đào rón rén xuống giường, chuẩn bị đi rửa mặt. Lúc này, chuông báo thức mà Địch Lâm Thâm cài trên điện thoại vang lên, làm Ngu Đào giật mình. Địch Lâm Thâm tắt báo thức, trở mình, bộ dạng muốn ngủ tiếp. Ngu Đào cũng không lên tiếng, đến phòng rửa Ngu Đào rửa mặt xong đi ra, đã thấy Địch Lâm Thâm ngồi trên giường còn đang tỉnh ngủ.“Chưa tắt báo thức à? Buồn ngủ thì cứ ngủ tiếp đi.” Ngu Đào nhẹ giọng Lâm Thâm lắc đầu một cái, xuống giường đi rửa mặt —— hôm qua hắn hơn mười hai giờ mới ngủ, báo thức là cố ý cài, để có thể dậy đọc sách. Đã quyết định, tất nhiên phải biến thành hành động mặt xong đi ra, Địch Lâm Thâm cũng tỉnh táo, vừa thay đồ mặc ở nhà vừa nói “Có trang web chương trình học cấp ba nào có thể nghe được không? Tôi muốn nắm chắc việc học.”Ngu Đào không hề cảm thấy bất ngờ, dù sao trong khoảng thời gian này Địch Lâm Thâm luôn dậy sớm tự học với cậu, tuy thành tích không lý tưởng, nhưng chỉ cần Địch Lâm Thâm sẵn lòng, vẫn có thể bù lại.“Có, điện thoại có thể xem.”Địch Lâm Thâm mở khóa điện thoại mình rồi ném cho Ngu Đào, “Làm giùm tôi đi.”Ngu Đào tải app cho hắn, Địch Lâm Thâm thì lật tài liệu học của mình, chuẩn bị nghe giảng thật khi tải app xong, Ngu Đào dạy hắn tìm chương trình học ở đâu.“Mấy thầy cô này giảng cũng không tệ, nếu cậu xem không hiểu chỗ nào thì có thể hỏi tôi.” Ngu Đào nói.“Được, biết rồi.” Địch Lâm Thâm ôm sách và điện thoại, “Tôi xuống lầu uống ly nước trước, cậu cứ đến phòng sách đọc sách, tôi qua phòng khách nhỏ.”“Ở chung trong phòng sách cũng không sao mà.” Ngu Đào cảm thấy mình không nên chiếm phòng sách một mình, đuổi Địch Lâm Thâm Lâm Thâm tìm cớ nói “Trong phòng sách có máy vi tính, tôi nhìn là muốn chơi, không bằng đến phòng khách cho rồi.” Thật ra hắn chỉ là không muốn quấy rầy thời gian buổi sáng dễ nhớ nhất của Ngu Đào mà Đào vừa nghe, cũng cảm thấy Địch Lâm Thâm vẫn đừng nên vào phòng sách, “Vậy thì được, xem không hiểu chỗ nào thì viết ra, chiều tôi giảng cho cậu.”“Được.”Dì trong nhà sáu giờ mười lăm ra làm bữa sáng, lúc đang đi về phía nhà bếp, thì nghe thấy phòng khách nhỏ có tiếng động. Ban đầu dì cho rằng Địch Lâm Chiêu dậy sớm làm việc, muốn vào hỏi xem có cần pha ly nước mật ong cho anh trước không, nhưng vạn lần không ngờ, trong phòng khách nhỏ lại là Địch Lâm có người vào, bút trong tay Địch Lâm Thâm dừng lại, ngẩng đầu lên.“A, cậu hai dậy rồi?” Dì thấy hắn đang học, trong lòng cũng vui mừng, vội hỏi “Sáng sớm có muốn ăn chút gì không? Dì làm cho cậu.”Dì làm cơm này bắt đầu từ khi mẹ Địch Lâm Thâm gả vào, đã nấu cơm ở nhà họ Địch, coi như là nhìn Địch Lâm Thâm từ nhỏ đến lớn, tự nhiên là quan tâm hắn nhiều hơn chút. Mấy người hầu phụ trách quét tước đều cảm thấy Địch Lâm Thâm lạnh lùng không dễ ở chung, nhưng dì thì không nghĩ thế, Địch Lâm Thâm không phải bẩm sinh như vậy, là cái chuyện nát bét đấy khiến hắn trở thành như vậy. Bản tính của Địch Lâm Thâm là tốt, sau này cũng sẽ tốt.“Gì cũng được.” Địch Lâm Thâm nói.“Vậy cậu Ngu thì sao?” Dì không biết gia đình Ngu Đào làm gì, nhưng nếu là Địch Lâm Thâm dẫn về, tự nhiên dì cũng gọi một tiếng cậu’.Địch Lâm Thâm suy nghĩ chút, hỏi “Ở nhà có bột bánh muffin không?”“Có.”“Vậy làm chút muffin đi, sau đó chiên trứng với thịt xông khói, tôi và Ngu Đào ăn chung.”“Được, một tiếng sau ăn được chứ?”“Có thể.” Nhà họ Địch không có thời gian ăn cơm cố định, bình thường đều tỉnh dậy thì xuống lầu ăn là khi dì rời đi, Địch Lâm Thâm tiếp tục nghe bài trên mạng. Bài trên mạng này giảng thật sự không tệ, hơn nữa chỉ chọn điểm chính để giảng, rất dễ hiểu. Chỉ là không có đề ôn tập, nên hắn chỉ có thể tự làm đề của Lâm Thâm căn bản kém, phải bù rất nhiều thứ. Nhưng may mà bây giờ hắn có thể chịu được tính tình, ngược lại cũng không Địch Sĩ Nghĩa xuống lầu, đã thấy Địch Lâm Thâm và Ngu Đào đang cùng ăn sáng trước bàn ăn —— việc này có thể nói là ly kỳ, thằng con thứ hai của ông từ lúc nào từng dậy sớm qua?Ngu Đào thấy Địch Sĩ Nghĩa trước, “Thưa chú, chào buổi sáng ạ.”“Chào buổi sáng.” Địch Sĩ Nghĩa cười đáp, Ngu Đào ngoan ngoãn thực sự hợp ý ông khắp mọi Lâm Thâm không quen chào buổi sáng với người nhà, lại nói mối quan hệ của hắn và cha hắn cũng không quá tốt, liền cúi đầu tiếp tục ăn đồ của mình.“Hôm nay sao con dậy sớm vậy?” Địch Sĩ Nghĩa kéo cái ghế bên cạnh Địch Lâm Thâm ra từ nhà bếp bưng nước mật ong chuẩn bị cho Địch Sĩ Nghĩa ra, cười nói “Thưa ngài, hôm nay cậu hai dậy còn sớm hơn tôi nữa, học ở trong phòng khách nhỏ đấy chứ.”“Ồ?” Địch Sĩ Nghĩa hơi kinh Lâm Thâm cảm thấy khó chịu, hắn học thì sao? Có cần ngạc nhiên vậy không? Có cần đặc biệt nói với ba hắn không?Ngu Đào thì cảm thấy làm tốt nên khen ngợi, vì thế tranh công giùm Địch Lâm Thâm, “Bây giờ ngày nào Địch Lâm Thâm cũng dậy rất sớm, sau đó đến phòng tự học ở thư viện tự học chung với con.”Địch Sĩ Nghĩa càng kinh ngạc hơn, nhìn Địch Lâm Thâm khá là quan tâm hỏi “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có gì không vui thì cứ nói với ba.”Địch Lâm Thâm càng khó chịu hơn, “Không có gì không vui, chỉ là Ngu Đào kéo con đi học, con liền đi thôi.”Lần này Địch Sĩ Nghĩa càng cảm thấy Địch Lâm Thâm quen đúng bạn, cười nói “Rất tốt, rất tốt. Sau này học chung với Ngu Đào nhiều hơn, cần gì thì cứ nói với ba.”“Ừm.” Địch Lâm Thâm cũng không quá để bụng, dù sao hắn học cũng không phải vì gia khi hai người ăn xong, những người khác trong nhà cũng dậy, hai người liền về phòng sách. Địch Sĩ Nghĩa kể chuyện Địch Lâm Thâm bắt đầu học tập cho người cả nhà đều biết, cứ như Địch Lâm Thâm nhận được giải thưởng lớn gì ăn sáng xong, hai người chuẩn bị tiêu hóa một lát rồi mới đọc sách. Ngu Đào chỉ chỉ đàn ghi-ta treo trên tường trong phòng sách, “Cậu biết đàn không?”“Trước đây biết, giờ thì hơi quên rồi.” Lúc đó vì muốn thể hiện mình đẹp trai, không đứng đắn từng đàn qua mấy bài.“Có thể lấy xuống xem không?” Ngu Đào cười hỏi.“Đương nhiên.” Đây cũng không phải đàn ghi-ta đắt tiền gì, hơn nữa, dù có đắt, hắn cũng cam lòng cho Ngu Đào đàn ghi-ta xuống đưa cho Ngu Đào, Ngu Đào khẽ gẩy dây đàn vài cái, sau đó ngồi xuống, vừa đàn vừa hát bài May mắn nhỏ’.Địch Lâm Thâm ngây người, hắn không biết Ngu Đào cư nhiên biết chơi đàn ghita, hơn nữa còn hát dễ nghe như vậy!Lúc Ngu Đào nói chuyện thì nghe không rõ, nhưng lúc hát thì trong thanh âm mang theo một loại từ tính, độ thừa nhận vô cùng cao, hơn nữa cực kỳ dễ Ngu Đào rũ mắt khẽ hát, tựa như hoàn toàn chìm đắm trong đấy, trái tim Địch Lâm Thâm bỗng nhảy thêm mấy cái —— Ngu Đào như vậy thật sự quá xinh đẹp, cũng rất có sức gia đình mở công ty giải trí, nên nghệ sĩ mà Địch Lâm Thâm từng gặp cũng không phải số ít, nhưng hắn chưa từng để ý ai quá nhiều qua. Mà Ngu Đào, không phải ca sĩ nổi tiếng gì, nhưng lại khiến hắn không dời mắt nổi, hi vọng Ngu Đào vẫn luôn hát tiếp, chỉ hát cho một mình hắn Đào như vậy, khiến hắn thấy hơi thích rồi, làm sao bây giờ?! Truyện Audio CV Đam Mỹ Sau Khi Học Bá Mất Trí Nhớ Tổng đề cử Sau Khi Học Bá Mất Trí Nhớ Đã có 6 người đánh giá / Tổng đề cử Giới thiệu Mục Lục Nghe Audio Kiếm Điểm Biên tập EllieThể loại Đam mỹ, hiện đại, học đường, ngọt sủng, hoan hỉ oan gia, miệng chê nhưng cơ thể thành thật giáo bá công x mất trí nhớ kiều manh học bá thụ, trạng bản gốc Hoàn 49 chương & 4 phiên ngoạiMột mối tình thời thanh xuân của cả hai, tình cảm học trò giữa học bá cùng học đệ sẽ như thế nào? Liệu sau khi trãi qua biến cố thì họ có đến được với nhau hay không?Học bá khác loài – Ngu Đào quái gở, tính tình kém còn biết đánh nhau, sau khi bị đập đầu thì Mất! Trí! Nhớ!! Thành một túi thích khóc ấu trĩ. Lại còn dính giáo bá Địch Lâm Thâm đã từng đánh nhau qua …Địch Lâm Thâm Cậu cút cho tôi!Ngu Đào Tớ không muốn, tớ sợ, hu hu …Địch Lâm Thâm … Rồi rồi, đừng khóc nữa, đi thôi, mua kẹo cho cậu ăn. Độ ngọt 5 sao! Học bá thánh học giỏi luôn đứng top. Giáo bá trùm đại ca của trường. Học tra nhân vật luôn có mặt dưới bảng xếp hạng thành tích học từ dưới lên Tags doc truyen sau khi hoc ba mat tri nho Sau Khi Học Bá Mất Trí Nhớ sau khi hoc ba mat tri nho full sau khi hoc ba mat tri nho prc Cuối thu mát mẻ, ánh nắng tươi sáng. Buổi trưa tươi đẹp, cảm xúc của Địch Lâm Thâm thì lại không quá tươi đẹp, thậm chí cảm thấy ông trời đang chơi hắn……Hắn ngồi trên chiếc ghế tròn không có chỗ tựa lưng thấy hơi mệt, lại nhìn Ngu Đào trên giường bệnh bên cạnh, đúng thật là ngàn vạn câu nói nghẹn trong cổ họng, không biết nên nói câu nào trước mới tốt!Chuyện là như này ——Hôm nay là ngày thứ ba sau khi khai giảng học kỳ mới. Qua cơm trưa, Địch Lâm Thâm và mấy đứa bạn học cùng nhau đánh bóng rổ trên sân bóng rổ nhỏ. Làm một thằng học tra, mỗi môn thi được trên hai con số đã là kỳ tích, học tập và hắn tựa như người xa lạ, nhưng chơi thể thao lại là tình yêu của hắn. Nhất là lên lớp 12, thời gian có thể hoạt động tự do vốn đã ít, vì thế với việc giữa trưa có thể chơi được một chút, Địch Lâm Thâm vẫn rất vui làm một tên giáo bá, tính tình của Địch Lâm Thâm cũng rất kém, một lời không hợp liền đánh nhau, có thể đánh nhau thì tuyệt đối sẽ không dồn ép người ta, vì thế đúng lúc hắn đang chơi hăng say, thành viên đội đối phương cố ý đụng hắn, làm hắn mất bóng. Đây cũng chẳng phải chuyện gì lớn, nhưng một khi hắn phát cáu, liền ném mạnh bóng đã vào tay qua bên cạnh, chuẩn bị trò chuyện đời người với đối phương, dùng tình thương của cha dạy đối phương làm vào lúc hắn đang muốn túm cổ áo đối phương, đã nghe thấy các nữ sinh cạnh đấy thét chói tai. Quay đầu nhìn, liền nhìn thấy Ngu Đào bị bóng rổ hắn ném đi đập trúng, té xuống từ trên cầu thang ngoài, đầu đập trên bậc thang, cả buổi cũng không thấy người đứng Lâm Thâm chửi một tiếng trong lòng, đánh ai không tốt, không đánh Ngu Đào, cái tên oan gia này mà dậy còn không phải muốn liều mạng với mình à? Cái trường rách này cũng vậy, thu nhiều học phí như thế, mà còn không vây hàng rào quanh sân bóng rổ, đúng là phá hoại!“Ngu Đào xỉu rồi!” Không biết là ai sợ hãi kêu một Lâm Thâm vừa nghe, cũng đi về phía này chủ nhiệm lớp họ đúng lúc đi về từ bên căn tin, thấy Ngu Đào nằm trên mặt đất, nhanh nhanh chạy qua. Sau khi phát hiện Ngu Đào đã hôn mê, từ trong lời miêu tả của bạn học mồm năm miệng mười ở đây, đoán sơ được tình huống, nhanh chóng cõng Ngu Đào dậy, gọi cái đứa ném bóng Địch Lâm Thâm, liền chạy ra cổng trường bắt taxi đi bệnh Lâm Thâm cảm thấy mình có chút vô tội, hắn cũng không phải cố ý. Bằng không dù cho hắn đập bóng lên đầu chủ nhiệm lớp, cũng sẽ không đập vào Ngu Đào cái tên không dễ chọc một loạt kiểm tra, bác sĩ nói Ngu Đào cũng không có gì đáng ngại, chờ tỉnh rồi xem sao, nếu không có vấn đề thì có thể đi chủ nhiệm thở phào nhẹ nhõm, gọi điện liên lạc cha mẹ Ngu Lâm Thâm trông chừng trong phòng bệnh, trong lòng thấy mất tự nhiên nói không nên lời. Tuy chi phí kiểm tra đều là hắn trả, hắn không thiếu tiền, nhưng xài tiền vì Ngu Đào, hắn liền cảm thấy rất khó Đào là học bá nổi tiếng ở trường, thường đứng nhất năm, thỉnh thoảng phát huy thất thường, cũng không rớt khỏi top 3. Nhưng học bá này khác với học bá trên nhận thức phổ biến của mọi Đào quái gở, lạnh nhạt, tính tình kém, còn biết đánh nhau. Hoàn toàn không phải là một người yên mến bạn học, tốt bụng hiền lành, cũng không có bạn bè. Luôn một mình độc lai độc vãng, trừ khi lúc học thầy cô đặt câu hỏi, không thì sẽ chẳng nói câu nào trong thể coi như là rất nhiều khuyết điểm, nhưng Ngu Đào học giỏi, còn rất cố gắng, vì thế các thầy cô đều rất thích cậu, dường như điều này với Ngu Đào mà nói là đủ Lâm Thâm và Ngu Đào là bạn cùng lớp, trường học ôm thái độ không kỳ thị, không đối xử khác biệt, cũng không thi hành cách chia lớp giỏi lớp yếu, chỉ là chia theo khối văn lý bình thường, sau đó cho máy tính xếp lớp ngẫu lần chia lớp năm 11, hai người đã làm bạn học một năm, bình thường hoàn toàn không nói chuyện, trái lại đánh nhau thì từng đánh qua hai Lâm Thâm nghĩ, nếu Ngu Đào không sao, lát nữa thầy chủ nhiệm về, hắn chắc là có thể về rồi. Đến lúc đó hắn đi chậm một chút, rồi đi dạo thêm lát, về đến trường thì tiết buổi chiều cũng đã học xong, đúng lúc về ăn cơm, chẳng phải sướng lắm Đào giật giật mí mắt, Địch Lâm Thâm sửng sốt, cũng không lên tiếng, chỉ im lặng nhìn Ngu Đào chậm rãi mở ra, chớp vài cái, nhìn bốn phía, rồi nhìn Địch Lâm Thâm, hỏi “Cậu là ai? Đây là đâu?”“Hả?” Địch Lâm Thâm giật khóe miệng. Mẹ nó, lúc đánh nhau đánh tay tao đánh muốn gãy xương, giờ giả bộ không biết với tao? Mày ngốc hay tao ngốc?!Ngu Đào lại chớp chớp mắt, che đầu ngồi dậy, có vẻ hơi khó Khuất chủ nhiệm mở cửa đi vào, thấy Ngu Đào đã tỉnh, cũng nở nụ cười yên lòng, “Tỉnh rồi? Có chỗ nào khó chịu không?”Ngu Đào nhìn thầy Khuất, ngờ vực nghiêng nghiêng đầu, hỏi “Chú là ai?” “A?” Thầy Khuất bị hỏi lơ Lâm Thâm rốt cuộc cũng phát hiện Ngu Đào không phải đang chơi hắn, giả đò không quen biết hắn thì thôi, dù sao quan hệ của hai người trước giờ cũng không tốt lành gì. Nhưng cũng không đến mức ngay cả thầy chủ nhiệm cũng không quen đi? Từ đầu liền biết, thầy Khuất đối đãi Ngu Đào rất không tệ, Ngu Đào ngẫu nhiên cũng có thể nói mấy câu với thầy là thầy Khuất phản ứng nhanh, lập tức chạy đi gọi bác Đào ngẩn ngơ nhìn người đàn ông vô cùng lo lắng chạy ra ngoài, rồi quay lại nhìn về phía Địch Lâm này Địch Lâm Thâm mới phát hiện ánh mắt Ngu Đào có chút khác với trước. Trong ấn tượng của hắn, ánh mắt Ngu Đào luôn lạnh lùng, khinh thường, người sống chớ gần, làm hắn nhìn mà thấy tức cực. Nhưng mà bây giờ, ánh mắt Ngu Đào trong suốt, sạch sẽ, đầy thiện ý vô tội, làm hắn muốn nổi giận cũng không nổi giật giật, Địch Lâm Thâm suy tư hồi lâu, hỏi “Cậu có khỏe không?”Ngu Đào xoa xoa huyệt Thái Dương, hơi oán giận nói “Đầu tôi đau quá……”Giọng nói mềm mại ấy tựa như lông chim gãi lên đầu quả tim Địch Lâm Thâm, khiến tim hắn hơi ngứa. Không ẻo lả, rất êm tai, tựa như trẻ con nói chuyện.“Vậy cậu có nhớ cậu là ai không?” Địch Lâm Thâm Đào nhíu mày nhìn hắn, “Tôi là Ngu Đào.”“Thế cậu nhiêu tuổi? Học ở đâu?”“Tôi mười bảy, học ở THPT Bác Minh.”Địch Lâm Thâm thấy cậu đáp đúng, cứ như không bị sao cả.“Gia đình cậu gồm những ai, cậu nhớ không?”Ngu Đào sửng sốt, suy nghĩ hồi lâu, sau đó nước mắt lã chã nhìn Địch Lâm Thâm, “Tôi… Tôi không nhớ. Làm sao bây giờ…”Địch Lâm Thâm thấy cậu như vậy, cũng không như giả bộ, con người có giả vờ như thế nào, thì cũng không đến mức giọng điệu, ánh mắt và cảm giác cho hắn đều hoàn toàn điên đảo. Hiện giờ Ngu Đào trông như vô cùng đơn thuần, cũng rất dễ lừa, nhưng không biết vì sao, Địch Lâm Thâm cũng không muốn lừa Ngu Đào, có lẽ là lương tâm hắn phát giác?“Tôi bị sao vậy? Làm sao bây giờ? Tôi không nhớ nổi gì cả!” Ngu Đào bỗng khóc lớn Lâm Thâm hoảng sợ, hắn từ nhỏ đến lớn, thì không có biện pháp với nước mắt của người khác nhất. Dưới tình hình chung là trốn xa chừng nào hay chừng đấy, nhưng giờ, hắn có hơi không đành lòng.“Không sao đâu, sẽ nhớ ra thôi.” Địch Lâm Thâm cũng không biết an ủi người khác, thế nên lời này nghe vừa vô dụng vừa vô Đào hít hít mũi, khóc hức hức hỏi “Vậy cậu là ai?”Địch Lâm Thâm thở dài, “Tôi tên Địch Lâm Thâm, là bạn cùng lớp với cậu.”“A.” Ngu Đào dùng tay dính nước mắt nắm lấy áo Địch Lâm Thâm, tựa như sợ người mình mới quen sẽ bỏ Lâm Thâm có chút ghét bỏ mà nhìn tay Ngu Đào nắm áo hắn, nghĩ thầm Không có nước mũi đâu nhỉ?Bác sĩ vội vàng chạy tới, làm một loạt kiểm tra cho Ngu Đào, lại hỏi thăm tình hình. Cuối cùng kết luận —— sau khi Ngu Đào đập đầu, lựa chọn mất trí nhớ.“Mất trí nhớ mà mình còn chọn được?” Làm một người chẳng biết gì về kiến thức y học, Địch Lâm Thâm không chút che dấu kiến thức hạn hẹp của mình, còn phát huy tinh thần không hiểu liền Khuất sâu sắc cảm thấy nếu Địch Lâm Thâm cũng có thể như vậy trên lớp thì thật tốt quá!“Đây là một loại cơ chế phòng ngự tâm lý, mất trí nhớ có khi là bị kích thích, có khi là sau khi phần đầu bị va chạm. Thông thường lựa chọn mất trí nhớ, đều là quên những chuyện cậu ấy không muốn nhớ nhất, nói cách khác cậu ấy có bóng ma tâm lý rất mạnh với những chuyện đó, có thể bên ngoài không nhìn ra, nhưng một khi tới trình độ nhất định, sau khi bị kích thích phần ngoài, thì sẽ gây ra loại phòng ngự tâm lý này.” Bác sĩ nói. “Nhưng cơ thể cậu ấy không có vấn đề, chấn động não cường độ thấp không phải chuyện lớn, trong não cũng không tụ máu, thế nên cũng đừng lo lắng quá. Không chừng hôm nào đó sẽ bất ngờ nhớ lại thôi.”Thầy Khuất nhăn mi, trong lòng cũng có chút tự trách, mình từ lớp 10 đã là giáo viên chủ nhiệm của Ngu Đào. Ngu Đào tuy quái gở, không thích nói chuyện, nhưng những mặt khác đều không thành vấn đề, thậm chí còn làm rất tốt. Vì thế thầy luôn nghĩ đó là do tính cách của Ngu Đào, nhưng không ngờ là có vấn đề về tâm Đào đã lớp 12 rồi, là một trong những giai đoạn quan trọng nhất của cuộc đời, trăm triệu lần không thể xảy ra chuyện gì được.“Lúc nào thì cha mẹ cậu ấy đến?” Bác sĩ hỏi.“Sắp rồi, đã chạy tới bệnh viện.” Thầy Khuất sĩ gật đầu, “Chờ họ tới, bảo họ đến văn phòng tìm tôi, tôi sẽ nói với họ về vấn đề của đứa trẻ này.”“Dạ, vất vả ngài rồi thưa bác sĩ.”“Đừng khách sáo, nên vậy.”Ngu Đào co ro trên giường, trong mắt còn mang theo hơi nước, tựa như thỏ con mờ mịt bất Đào mặt đẹp, mắt to, mũi cao, môi hồng, da cũng trắng, không như mấy cậu nam sinh choai choai ở độ tuổi này, trên dưới không sát, là thời điểm khó coi Khuất đi đến cạnh giường, giọng điệu vô cùng nhu hòa, cũng rất kiên nhẫn mà nói với Ngu Đào “Ngu Đào, thầy là giáo viên chủ nhiệm lớp em, họ Khuất, tên Khuất Cố, em có thể gọi thầy là thầy Khuất.”“Thầy Khuất……” Ngu Đào gọi một Khuất mỉm cười gật đầu, “Đừng lo, lát nữa cha mẹ em sẽ tới đây thôi.”“Dạ…” Ngu Đào đáp một tiếng nho Lâm Thâm nhìn cậu, thật sự không thể nào tưởng tượng được Ngu Đào đánh nhau như mãnh hổ rời núi trước đây, giờ lại biến thành như Lâm Thâm lặng lẽ nhéo chân mình một cái —— Ui da! Đúng là con mẹ nó đau! Chắc chắn không phải là mơ!Thầy Khuất ngồi cạnh giường, nói chuyện liên miên với Ngu Lâm Thâm chẳng nghe vào một câu, ý của bác sĩ đó, Ngu Đào có bóng ma, mới có thể xuất hiện việc lựa chọn mất trí nhớ. Hắn thật sự không biết cuối cùng là chuyện gì mà có thể khiến cho Ngu Đào có bóng ma lớn như thế. Nhưng nói lại, ai mà không có chút bóng ma? Ai mà lớn lên dễ dàng như vậy? Sao cứ yếu ớt thế chứ?Cửa phòng bệnh bất ngờ bị đẩy ra, cha mẹ Ngu Đào chạy Khuất đứng lên, vừa định nói rõ tình hình với cha mẹ Ngu Đào. Đã thấy Ngu Đào nhảy xuống giường như thỏ con, sau đó trốn đằng sau Địch Lâm mẹ Ngu Đào bỗng im lặng cứng Lâm Thâm vừa định hỏi cậu đang làm gì, liền thấy Ngu Đào nhô đầu ra từ sau hắn, nói với cha mẹ “Mấy người là ai?! Sao tự nhiên xông vô đây? Tôi nói cho mấy người biết, đây là anh trai tôi, rất dữ, giống như Husky vậy đó, mấy người không thể bắt nạt tôi được đâu nhé!”Địch – Husky – Lâm Thâm “…”Cha mẹ Ngu Đào sửng sốt, sau đó nhìn nhau hồi lâu đều không nói Lâm Thâm quay đầu nhìn Ngu Đào trốn sau hắn, cặp mắt to trắng đen rõ ràng của Ngu Đào đối diện với hắn, trái tim của Địch Lâm Thâm nhanh chóng đập theo ——Cậu đang quyến rũ ai đó?! Anh cậu tôi đây không ăn loại này biết chưa?!

sau khi học bá mất trí nhớ